My Standard

Chuẩn của riêng tôi

My Standard

Episode14

Maori Haas Murota

Đầu bếp

Đầu bếp Maori Haas Murota. Sinh trưởng ở Tokyo, chuyển đến New York (17 tuổi) và sống từ Bali đến Tokyo. Định cư Paris (2003), cô rời bỏ thời trang, chuyển sang ẩm thực. Cô mở trường nấu ăn, xuất bản sách (như Tokyo Les recettes culte, Cuisine Japonaise maison). Về Nagano (2023), cô tiếp tục viết sách và chia sẻ công thức món chay trên Instagram @maorimurota.

Making it through the winter.
Making it through the winter.

Đầu bếp Maori Haas Murota. Sinh trưởng ở Tokyo, chuyển đến New York (17 tuổi) và sống từ Bali đến Tokyo. Định cư Paris (2003), cô rời bỏ thời trang, chuyển sang ẩm thực. Cô mở trường nấu ăn, xuất bản sách (như Tokyo Les recettes culte, Cuisine Japonaise maison). Về Nagano (2023), cô tiếp tục viết sách và chia sẻ công thức món chay trên Instagram @maorimurota.

Making it through the winter.

Qua mùa đông lạnh giá.

Mùa đông, trong bếp nhiệt độ có thể xuống dưới -10°C, chúng tôi phải bỏ thức ăn vào tủ lạnh để đồ ăn không bị đông. Nhiều buổi sáng, có khi tôi mở cửa trước và ở đó là bức tường đầy tuyết. Trước khi chuyển đến đây tôi không có bằng lái xe. Lái xe trên đồi đầy tuyết thật sự gian nan, nhưng ở đây có nhiều dãy núi xung quanh như núi Madarao, Myoko, Togakushi, và núi Iizuna. Chồng tôi yêu trượt tuyết, nên với anh sống ở đây như trên thiên đường. Loại rau dại mọc đầu tiên trong năm là fukinoto, chúng nảy mầm lên từ lớp tuyết. Cho đến khi có thể bắt đầu thu hoạch rau vào tháng Sáu, chúng tôi sẽ tiếp tục dùng dần lượng rau dự trữ trong hầm tuyết.

Ba năm trước, đầu bếp Maori Haas Murota và gia đình ba người chuyển từ Paris về sống ở Nagano. Hugo, chồng cô là kiến trúc sư, và Jimmy, một thợ mộc là bạn người Thụy Điển của gia đình sống ở thị trấn gần đó, đã bỏ công sửa lại ngôi nhà 150 năm tuổi. Hôm nay, họ chuẩn bị hoàn thành tường nhà, và dùng vật liệu cách nhiệt tự nhiên là vỏ trấu và vôi để gia cố nền nhà.

“Một ngày nào đó, khi không còn ai sống ở đây nữa, chúng tôi muốn ngôi nhà có thể phân hủy tự nhiên. Hiện giờ chúng tôi đang sửa phần hiên nhà và phòng ngủ, vì vậy nửa ngôi nhà giờ vẫn đang xây dở. Mặt bàn trong bếp, cũng là nơi tôi làm việc, trước đây là bàn học dùng lại từ lớp khoa học ở một ngôi trường. Rổ đựng rau từ vườn và đèn lồng dùng làm đèn chiếu sáng là những món quà quý giá họ để lại.”

The epitome of local produce

Tinh hoa nông sản địa phương

“Hầu hết rau củ chúng tôi dùng đến từ các trang trại lân cận. Mùa thu hoạch năm nay thật bội thu. Bữa trưa hôm nay, tôi nấu cà chua, khoai lang và cà tím được tặng bữa trước. Tôi thường dành khoảng hai tiếng trong bếp, ngắm nghía các loại rau củ và nghĩ xem nên kết hợp chúng như thế nào, như chơi gameshow vậy. Rất nhiều món tôi nấu là lần đầu thử nghiệm. Nếu món ngon, tôi sẽ nấu lại lần nữa và viết thành công thức. Tôi cũng viết sách nấu ăn, vì vậy ghi chép rất lộn xộn, như kiểu công thức bùa phép. Vì tôi thích điều chỉnh công thức, nên cũng khó khi tôi cần cân đong cụ thể cho ra công thức…

Hay là giờ ta ra vườn chọn vài loại rau đi? Tôi đã để mắt tới những cây mùi tây Nhật. Húng quế, mầm gừng myoga và cà chua bi cũng tới vụ rồi. Tôi nhận ra giờ mình đã nấu ăn khác đi, so với thời sống ở Paris. Người Paris mua rau củ từ chợ, ăn theo mùa, nhưng ở đây, tôi nấu ăn với những nguyên liệu sẵn có trong bán kính nửa cây số quanh nhà, tinh hoa từ nông sản địa phương. Cà tím mà Jimmy trồng khá nhiều hạt. Chúng tôi ăn kèm với sữa chua đậu nành và xốt cà chua, hoặc chế biến món Li-băng với dầu ớt được làm từ hạt tiêu Nhật misansho. Chồng tôi rất thích món cà tím nướng.”

Making it through the winter.

Maori ăn chay trường, trong khi chồng cô, anh Hugo vẫn duy trì chế độ ăn nhiều rau, nhưng khi hai người được mời ăn tối ở nơi khác, họ có thể ăn tất cả món gia chủ mời. Ngày nay, linh hoạt thay đổi quy tắc cá nhân để hòa hợp với mọi người là điều đáng trân trọng.

Making it through the winter.

What is it you truly love?

Bạn thực sự yêu điều gì?

Maori sống ở Paris 20 năm. Theo đuổi sự nghiệp trong ngành thời trang, cô từng là trợ lý thiết kế cho Christophe Lemaire. Cô biết mình yêu thích việc tạo ra mọi thứ, nhưng khi tạm gác lại thế giới thời trang luôn thay đổi để tự hỏi mình thực sự yêu thích điều gì, cô quyết định theo đuổi con đường nấu nướng.

What is it you truly love?

Một phần trong đống trấu đang phơi khô nằm trong xưởng làm việc của Hugo. Chúng là nguyên liệu để chế tạo lớp lót giữ ấm cho nền và tường nhà, giúp ngôi nhà bớt lạnh. Là người sáng lập nhóm kiến trúc Ciguë tại Paris, Hugo từng thiết kế nội thất cho studio thiết kế Uniqlo U ở Paris. Hiện nay, anh điều hành studio Hugo Haas, thực hiện các dự án tại Tokyo và Paris.

"Cha mẹ tôi thích nấu nướng, tôi phụ họ từ nhỏ và được ăn nhiều món ngon của Nhật và các nước khác. Với tôi, mỗi chuyến đi đều xoay quanh đồ ăn, đặc biệt là ẩm thực đường phố châu Á – tôi mê đến mức không bao giờ thấy đủ. Sau khi đủ can đảm chuyển sang nghề bếp chuyên nghiệp, công việc đầu tiên của tôi là nấu cho một chương trình nhỏ của Lemaire. Sau khi chuyển đến Nagano vào năm 2023, tôi bắt đầu viết sách dạy nấu ăn và nấu các món dùng sản phẩm hữu cơ địa phương cho cửa hàng Vrac Market do một người bạn điều hành, và cũng là người đã giúp tôi trong quá trình chuyển về đây. Dù sinh ra ở Tokyo và sống nhiều năm ở New York, Paris. Nhưng ngay lần đầu ở nông thôn, tôi đã cảm nhận rõ giá trị của môi trường sống và cộng đồng. Chồng tôi, dù không giỏi tiếng Nhật, vẫn giúp các bác hàng xóm chẻ củi. Cuộc sống ở đây không hề chậm lại; mỗi mùa đều có thách thức như thu hoạch rau củ hay dọn tuyết. Chúng tôi muốn duy trì lối sống này lâu dài, làm việc thoải mái và tận hưởng cuộc sống."

Making it through the winter.

Gia đình Maori thích đi chơi ở hồ nước gần nhà. Denim là chất liệu hoàn hảo khi sống gần thiên nhiên. Áo khoác denim và quần ống rộng của Hugo đều có mặt trong bộ sưu tập mùa này.

Making it through the winter.

(T)

Áo Khoác Đa Năng
Quần Jeans Baggy
Making it through the winter.

My worn-out uniform

Đồng phục cũ của tôi

Khi Maori và chồng chuyển từ Paris về Nagano sống, mỗi người mang theo hai vali hành lý. Nghĩa là họ bỏ lại rất nhiều đồ đạc, nhưng trong một vali có chiếc quần jeans UNIQLO mà cô mặc 15 năm qua.

“Khi tôi chuyển ngành từ thời trang sang ẩm thực, tôi cũng thay đổi phong cách. Trước đây tôi thường mặc trang phục may đo cao cấp, nhưng khi ghé ngang cửa hàng, tôi đã chọn chiếc quần jeans kiểu đơn giản để mặc làm việc. Quần đã sờn rách. Tôi không cần đắn đo khi lau tay vào quần. Tôi muốn trang phục hàng ngày có thể mặc lâu dài, thành một phần trong đời sống. Với đồ dùng nhà bếp và công thức nấu ăn cũng vậy. Không có gì sai với món ai cũng biết nấu. Tôi đã mua chiếc thắt lưng lưới UNIQLO này từ thời còn ở Paris, còn áo khoác denim là đồ cũ mua lại. Dù là với trang phục, đồ dùng nhà bếp, hay dụng cụ làm việc, tôi trân trọng món đồ tạo cảm giác quen thuộc, đã dùng từ lâu. Vài năm trước, khi quyết định tập trung nấu những món ngon không dùng thịt, tôi cũng quyết định sẽ chọn quần áo đã qua sử dụng. Có lẽ điều này mang hơi hướng thẩm mỹ Mingei, với những vết sờn rách, vết nứt làm tăng nét thẩm mỹ của món đồ. Tôi nghĩ đó là sự thoải mái và bền chắc. Không để những quy tắc kìm hãm bạn. UNIQLO rất quan trọng với gia đình tôi. Đó là một phần chất liệu của đời sống."

Making it through the winter.

Có lẽ điều này mang hơi hướng thẩm mỹ Mingei, với những vết sờn rách, vết nứt làm tăng nét thẩm mỹ của món đồ. Tôi nghĩ đó là sự thoải mái và bền chắc. Không để những quy tắc kìm hãm bạn. UNIQLO rất quan trọng với gia đình tôi. Đó là một phần chất liệu của đời sống."

© Keith Haring Foundation. Licensed
by Artestar, New York.

Con gái của Maori mặc chiếc áo Keith Haring từ bộ sưu tập UT sau khi tan học về nhà.

  • Photography by Kazufumi Shimoyashiki
  • Text by Tamio Ogasawara