Cơn sốt Blue Lock: Bộ manga bóng đá “vị kỷ” chưa từng có
Xem Bộ Sưu Tập
Tác giả gốc: Muneyuki Kaneshiro
Q. Ý tưởng cho Blue Lock đến từ đâu
Tôi bắt đầu với mong muốn tạo ra một tác phẩm mà nhiều người có thể thưởng thức, vì vậy tôi chọn bóng đá — môn thể thao bạn có thể chơi ở bất kỳ đâu trên thế giới chỉ với một quả bóng, và bản thân tôi cũng rất yêu thích. Bên cạnh đó, tôi xây dựng câu chuyện xoay quanh cảm giác giải tỏa khi phá vỡ một thế giới bị kìm hãm — kiểu cảm giác giống như trong Kaiji .Tôi cũng chịu ảnh hưởng từ những phân cảnh thể thao mang tính thẩm mỹ cao của Eyeshield 21, cùng năng lượng mạnh mẽ, vượt xa thực tế của các manga như NARUTO và HUNTER×HUNTER. Đây đều là những tác phẩm đã định hình tôi khi trưởng thành, và là những tác phẩm mà tôi thực sự trân trọng từ tận đáy lòng.
Q. Ý tưởng kết hợp bóng đá với “cái tôi vị kỷ” đến từ đâu?
Vị trí tiền đạo — người ghi bàn và trở thành người hùng của trận đấu — đối với tôi là hình mẫu hoàn hảo cho một nhân vật chính trong manga, nên ý tưởng đầu tiên xuất hiện là kể câu chuyện về hành trình vươn lên trở thành tiền đạo xuất sắc nhất thế giới. Từ đó, tôi bắt đầu nghĩ xem thực sự cần điều gì để đạt được điều đó, và đó cũng là lúc khái niệm “vị kỷ” hình thành — khát khao tự mình ghi bàn, tự mình giành chiến thắng.

Tập 1, chương 1 — câu nói mang tính biểu tượng của Jinpachi Ego với các cầu thủ tập hợp trong “Blue Lock.”
Q. Vì sao bạn chọn “cái tôi” (ego) làm chủ đề? Và với bạn, “egoist” nghĩa là gì?
Bản thân tôi là người thường để ý đến cảm nhận của người khác và sống theo phản ứng xung quanh, vì thế nhiều khi tự giới hạn mình lại. Nhưng tôi luôn cảm thấy như vậy thôi thì chưa đủ — như thể thiếu đi điều gì đó để thật sự “sống”. Đó là lý do "cái tôi" trở thành chủ đề của tác phẩm này.Với tôi, một "egoist" là ‘người tự tạo ra cuộc sống của chính mình bằng ý chí và hành động của bản thân. Từ "egoist" thường bị hiểu theo nghĩa tiêu cực — ích kỷ, khó gần — nhưng thông qua manga này, tôi muốn khái niệm đó mang một ý nghĩa mới. Và tôi muốn tiếp tục thể hiện điều đó đến tận cuối câu chuyện.
Q. Vì sao yếu tố “trò chơi sinh tồn” lại được lồng ghép vào một manga thể thao?
Một trong những tác phẩm trước đây của tôi là As the Gods Will, và tôi nghĩ nhiều điều mình học được từ đó đã ảnh hưởng đến Blue Lock. Tôi có cảm giác rằng việc kết hợp sự kịch tính của một "trò chơi sinh tồn" — nơi có người có thể bị loại — với bóng đá có thể tạo nên một điều gì đó hoàn toàn mới. Và đó là hướng mà tôi đã theo đuổi.
Q. Khi kể câu chuyện, cần lưu ý điều gì để vừa hấp dẫn với fan bóng đá, vừa thu hút cả những người không quá quan tâm đến thể thao?
Tôi thật sự hào hứng mỗi khi xem bóng đá, vì vậy việc tái hiện được năng lượng của một bàn thắng — cảm giác bùng nổ và adrenaline dâng trào — là điều tôi luôn chú trọng. Đồng thời, tôi cũng tập trung khắc họa câu chuyện và “cái tôi” của từng nhân vật với cường độ tương tự. Với người yêu bóng đá, tôi muốn mang đến sự phấn khích từ những pha ghi bàn đầy bản năng và táo bạo. Với những ai không thường xem thể thao, tôi muốn chính kịch tính giữa “cái tôi” của các nhân vật sẽ cuốn họ vào câu chuyện. Dù là ai, tôi đều mong mọi người có thể tận hưởng khi đọc.

Tập 19 (Chương 161): Neo Egoist League — Đức vs. Tây Ban Nha. Bachira Meguru hé lộ phiên bản nâng cấp của mình.
Q. Khi đặt tên và xây dựng dàn nhân vật đầy cá tính trong Blue Lock, điều bạn coi trọng nhất là gì?
"Tôi quyết định tên nhân vật dựa trên việc liệu nó có khơi gợi điều gì đó trong “đứa trẻ bên trong” mình hay không. Trong manga này có rất nhiều nhân vật kỳ quặc, tất cả đều là những egoist cực đoan, nhưng tôi vẫn muốn họ mang cảm giác rất con người và đáng mến theo cách riêng.
Và thực lòng mà nói, "Blue Lock chỉ có thể thành công nhờ Nomura-sensei đã vẽ với tất cả cảm xúc và niềm vui. Nếu không có anh ấy, những nhân vật này sẽ không tồn tại. Vì vậy, phần quan trọng nhất trong việc tạo nên nhân vật… là phải chăm sóc thật tốt cho Nomura-sensei (cười)! Cảm ơn anh, Nomura-sensei.
Q. Có khi nào nhân vật được xây dựng dựa trên người thật không?
Yoichi Isagi được lấy cảm hứng từ Filippo Inzaghi. Hyoma Chigiri từ Ryo Miyaichi. Shoei Baro từ Mario Balotelli. Ngoài ra còn rất nhiều nhân vật khác được tham khảo về phong cách thi đấu hoặc ngoại hình, nhưng quá nhiều để có thể kể hết — bạn hãy thử tìm xem nhé!
Q. Lời thoại và cách diễn đạt trong Blue Lock để lại ấn tượng rất mạnh. Khi xây dựng những yếu tố này, bạn chú trọng điều gì nhất?
Những câu thoại mà bạn không thể không nói thành tiếng. Những lời mà bạn muốn tự mình dùng. Một triết lý mà bạn muốn tin theo. Một cách suy nghĩ có thể nâng bạn lên hoặc tiếp thêm động lực. Tôi viết với hy vọng rằng những gì mình tạo ra có thể trở thành điều đó cho một ai đó, ở đâu đó.

Bên trái:Tập 10 (Chương 80) — thiết kế Itoshi Rin, với câu tiếng Anh: “‘MY GOAL’ THERE WAS ONLY ONE.”
Bên phải: Tập 6 (Chương 47) — thiết kế Nagi Seishiro, với câu nói biểu tượng: “LOSING IS FRUSTRATING, SO I HATE IT. IF I DON'T WIN, IT'S NOT INTERESTING.”
Q. Bạn có “bí quyết” hoặc điều gì đặc biệt chú trọng để cuốn người đọc vào câu chuyện không?
Vì đảm nhiệm phần storyboard, nên khoảnh khắc người đọc lật sang trang tiếp theo là điều vô cùng quan trọng. Sự hồi hộp, bất ngờ, hay một pha ghi bàn ấn tượng ở trang sau — hơn hết, tôi muốn chính hành động lật trang cũng trở nên thú vị. Và mọi thứ đều được xây dựng xoay quanh điều đó.
Q. “Thử thách tập trung” hay “biểu đạt ở đỉnh cao” có ý nghĩa như thế nào?
Tôi rất yêu việc làm manga, nên với tôi, thử thách bắt đầu ngay từ lúc nảy ra một ý tưởng thú vị và bắt tay biến nó thành manga. Còn về “biểu đạt ở đỉnh cao” — tôi nghĩ nó hiện diện ở khắp nơi xung quanh chúng ta: sân khấu, âm nhạc, thể thao, kinh doanh, hay cả trong những tương tác thường ngày giữa con người. Dù ở hình thức nào, những khoảnh khắc bạn cảm nhận ai đó đang chạm đến giới hạn cao nhất của mình — đó chính là điều tôi yêu thích.
Q. World Cup sẽ khởi tranh vào tháng Sáu. Bạn sẽ cổ vũ đội tuyển Nhật Bản theo phong cách Blue Lock như thế nào?
Với các quy định mới, một kỳ World Cup hoàn toàn mới sắp bắt đầu. Hãy vượt qua vòng bảng! Tiến vào tứ kết! …Và giành chức vô địch! Tôi sẽ cổ vũ đến cùng — hò hét, dán mắt vào màn hình với tất cả sự phấn khích! Cố lên!! Japan!!!
Q. Bản live-action sẽ ra mắt vào tháng 8. Bạn nghĩ gì về bản chuyển thể này?
Tôi thật sự cảm nhận được sự táo bạo và đầy nhiệt huyết đằng sau quyết định đưa Blue Lock lên live-action! Bản thân Blue Lock cũng được tạo ra với mục tiêu mở ra một hướng đi mới cho manga thể thao, nên tôi rất háo hức khi được thấy phiên bản live-action tiếp tục bứt phá và tạo nên điều mới mẻ trong điện ảnh!

Tập 14 (Chương 117) — trận đấu với đội tuyển U-20 Nhật Bản. Seishiro Nagi ghi bàn mở tỷ số cho Blue Lock Eleven.
Q. Cảm nhận của bạn về lần hợp tác này? Và việc thấy thế giới Blue Lock Blue Lock được lan tỏa rộng hơn thông qua Bộ sưu tập UT mang lại cảm giác như thế nào?
Cả tôi và Nomura-sensei đã nhiều lần nói với nhau rằng sẽ thật tuyệt nếu một ngày nào đó được hợp tác cùng UT, nên việc điều này trở thành hiện thực là một cột mốc rất đáng nhớ và đầy niềm vui đối với Blue Lock! Chúng tôi chỉ có thể sáng tạo thông qua manga, vì vậy khi nghĩ rằng, thông qua UT — thời trang được chia sẻ trên toàn cầu — Blue Lock có thể trở thành một phần nho nhỏ trong cuộc sống của mọi người, trở thành một phần trong những khoảnh khắc thường ngày, điều đó khiến chúng tôi thật sự hạnh phúc.
Q. Theo bạn, điều gì khiến Blue Lock có thể chạm đến người hâm mộ trên toàn thế giới?
Tôi nghĩ chủ đề “egoist” đã chạm đến điều gì đó trong những con người đang sống trong thời đại ngày nay. Nhưng hơn hết, đó là sự kết hợp của hai yếu tố: bóng đá — môn thể thao được yêu thích trên toàn cầu, và manga/anime — hình thức giải trí đang được cả thế giới quan tâm. Blue Lock giờ đây đang phát triển vượt xa những gì tôi có thể tạo ra chỉ với tư cách là tác giả nguyên tác.

Đạt giải Khuyến khích tại Giải thưởng Tân binh Manga Weekly Shōnen Magazine lần thứ 80 với Dokuchi Elementary School Story. Ra mắt với vai trò tác giả manga qua As the Gods Will trên Bessatsu Shōnen Magazine. Sau đó, tiếp tục sáng tác kịch bản cho nhiều series nổi tiếng như As the Gods Will 2(Weekly Shōnen Magazine),We Did It Glashurós (Weekly Young Magazine). Blue Lock được đăng dài kỳ trên Weekly Shōnen Magazine từ năm 2018.
Họa sĩ manga: Yusuke Nomura

Tập 25 (Chương 220) — Neo Egoist League, Đức vs. Ý. Michael Kaiser giành lại bóng và dứt điểm về phía khung thành.
Q. Khi vẽ manga, bạn coi trọng điều gì nhất?
Tôi luôn cố gắng tạo ra thiết kế và biểu cảm nhân vật thật “ăn khớp” với cao trào trong câu chuyện của Kaneshiro-sensei và sức nặng trong từng câu chữ. Điều mình quan tâm nhất là liệu có thể thể hiện được ánh nhìn mãnh liệt, sống động của những nhân vật vị kỷ này hay không.
Q. Về mặt hình ảnh, bạn chú trọng điều gì để thể hiện được sức hút riêng của Blue Lock?
Tùy theo diễn biến câu chuyện, mình sẽ điều chỉnh khoảng cách giữa các khung tranh để thể hiện nhịp độ nhanh – chậm của trận đấu. Ngoài ra, tôi cũng chủ động đặt ra một số “giới hạn” — như dùng mực sumi pha loãng để thể hiện aura của nhân vật, hoặc thống nhất toàn bộ chữ hiệu ứng bằng nét cọ — nhằm tạo nên một phong cách hình ảnh mang đậm dấu ấn Blue Lock.
Q. Điều gì khiến phần minh họa trở nên thử thách nhất?
Thật ra tuần nào cũng thử thách cả — nhưng khó nhất là những phân đoạn cuối trận. Càng gần cao trào, càng nhiều nhân vật cùng tham gia vào một pha bóng, và phần vẽ lại càng phức tạp hơn (cười).
Q. Bạn làm gì để cuốn người đọc bước vào câu chuyện?
Tôi cố gắng xây dựng góc nhìn và bố cục sao cho người đọc có cảm giác như đang thật sự đứng trên sân. Trên hết, tôi luôn chú ý đến cách dẫn dắt ánh nhìn và các thủ pháp hình ảnh để người đọc không bị “khựng lại” khi lật trang — để rồi đến khi nhận ra thì họ đã đọc hết câu chuyện lúc nào không biết.

Tập 16 (Chương 139) — trận U-20 Nhật Bản. Isagi và Rin đồng điệu trong pha phối hợp, mỗi người đều cố chiếm lấy “spotlight” bằng cách biến đối phương thành trung tâm của trận đấu.
Tập 28 (Chương 243) — trên cổ Michael Kaiser là hình xăm hoa hồng xanh, biểu tượng cho “biến điều không thể thành có thể."
Q. Khi minh họa dàn nhân vật đa sắc màu của bạn chú trọng điều gì nhất??
Khi thiết kế một nhân vật, tôi luôn quyết định màu sắc đại diện trước tiên. Giống như các nhân vật sentai hay magical girl, người đọc nhận diện và ghi nhớ nhân vật thông qua màu sắc nhiều hơn bạn nghĩ. Vì vậy tôi đảm bảo không có hai nhân vật trùng màu. Đồng thời, tôi cũng cố gắng giữ silhouette của từng nhân vật thật đặc trưng, và ngay cả khi đứng yên, mỗi nhân vật vẫn có dáng đứng, cử chỉ và tư thế riêng phù hợp với cá tính của họ.
Q. Biểu cảm của cùng một nhân vật có thể thay đổi rất mạnh tùy theo cảnh. Bạn thể hiện sự thay đổi cảm xúc và trạng thái tâm lý đó như thế nào?
Với những nhân vật có cảm xúc biến chuyển lớn trong một chương, tôi sẽ tập trung vào từng người một. Thay vì hoàn thành từng khung cho tất cả nhân vật cùng lúc, tôi theo sát một nhân vật xuyên suốt — cảm nhận cảm xúc và trạng thái của họ trong từng khoảnh khắc. Đó là cách mình thật sự bước vào thế giới nội tâm của họ.

Comic Tập 17 (Chương 147) — trận U-20 Nhật Bản. Rin Itoshi “thức tỉnh” và cướp bóng từ chính anh trai Sae.
Q. Khi thể hiện những pha bóng giàu chuyển động — cảm giác “như đang ở trên sân” và tốc độ — bạn chú trọng điều gì? Và làm thế nào để mang lại sự chân thực cho các cảnh thi đấu?
Tôi cơ bản tiếp cận theo cách tưởng tượng như đang dựng một phân cảnh anime trong đầu, đồng thời chú ý rất kỹ đến “nhiệt độ” và tốc độ của từng khung tranh. Cụ thể hơn — tôi điều chỉnh lượng speed line theo từng panel, thu hẹp khoảng cách giữa các khung, và hạ thấp góc nhìn để tạo cảm giác người đọc đang thật sự đứng trên sân. Tôi cũng xem bóng đá thực tế để tham khảo, nhưng cố gắng không quá bị ràng buộc bởi việc phải “chính xác tuyệt đối”.
Q. Có điều gì để đảm bảo những người không quá quan tâm đến bóng đá hay thể thao vẫn có thể thưởng thức không?
Tôi bắt đầu series này khi gần như không biết gì về bóng đá, nên khi vẽ, tôi luôn hình dung đến những người đọc như vậy — những người không có nền tảng hay sự quan tâm đặc biệt, thậm chí là chính bản thân tôi khi còn nhỏ, xem liệu “phiên bản nhỏ của mình” có thấy muốn đọc hay không. Điều quan trọng nhất là không để câu chuyện trở nên nhàm chán — tôi muốn nhịp hình ảnh giống như tàu lượn, khiến bạn nhận ra chương truyện đã kết thúc lúc nào không hay

(Bên trái) Tập 26 (Chương 228) (Bên phải) Tập 26 (Chương 227) — Neo Egoist League, Đức vs. Ý. Shoei Baro dứt điểm ghi bàn.
Q. Khi cân bằng giữa lời thoại và phần hình ảnh, bạn lưu ý điều gì?
Lời thoại của Kaneshiro-sensei rất mạnh và rất cuốn hút, nên tôi luôn cố gắng để phần thể hiện nhân vật không bị “lép vế” trước chúng. Tôi muốn khi nhìn vào nhân vật, người đọc sẽ cảm thấy: “Ừ, người này chắc chắn sẽ nói ra câu đó.”
Q. “Thử thách để bứt phá” hay “biểu đạt ở đỉnh cao” có ý nghĩa như thế nào với bạn?
Đó là việc dứt khoát vượt qua hình dung mà người đọc có thể đang nghĩ tới — ngay tại những khoảnh khắc quan trọng nhất. Đặc biệt ở các cảnh ghi bàn hay cao trào cảm xúc sau đó, tôi dồn toàn bộ năng lượng vào với tâm thế “bơm” thật nhiều adrenaline và dopamine đến người đọc. Và khi đọc lại phản hồi của chương đó, thấy đúng những cảm xúc mình muốn truyền tải xuất hiện, tôi sẽ kiểu “Chuẩn rồi!!! Làm được rồi!!!” (cười). Với tôi, việc đăng dài kỳ chính là lặp đi lặp lại thử thách đó.
Q. Được biết trước đây bạn từng làm part-time tại UNIQLO. Bạn cảm nhận như thế nào về lần hợp tác này? Và việc Bộ sưu tập UT giúp thế giới Blue Lock lan tỏa rộng hơn mang lại cảm giác ra sao?
Thật sự là một niềm vinh dự rất lớn! Hồi còn là sinh viên đi làm thêm và theo đuổi ước mơ trở thành họa sĩ manga, được hợp tác với UNIQLO đã là một trong những giấc mơ lớn rồi — nên việc biến nó thành hiện thực lúc này có ý nghĩa rất đặc biệt. Mình rất muốn quản lý cửa hàng và các anh chị đồng nghiệp ngày trước có thể thấy điều này. Hy vọng người hâm mộ sẽ yêu thích bộ sưu tập, và với những ai chưa biết đến manga, mong rằng đây sẽ là điểm khởi đầu — kiểu như “nhân vật này nhìn ngầu quá” hay “illustration này thu hút thật” — để họ bắt đầu khám phá Blue Lock.

Ra mắt năm 2013 với Sajin no Sumeragi. Sau khi thực hiện Dolly Kill Kill (kịch bản: Yukiaki Kurando) Weekly Shōnen Magazine, anh tiếp tục đảm nhiệm phần minh họa choBlue Lock(kịch bản: Muneyuki Kaneshiro) Weekly Shōnen Magazine từ năm 2018.
“Khám phá hậu trường artwork cùng Kaneshiro & Nomura”
Điểm nhấn của illustration độc quyền UT — cùng những nhân vật nổi bật tạo nên tổng thể.
Tôi rất thích cách bố cục mang lại cảm giác ba chiều như một bộ phim anh hùng — kiểu hình ảnh khiến ‘đứa trẻ bên trong’ bạn hào hứng. Đồng thời, Kaiser và Ego tỏa ra năng lượng kiểu “final boss” rất rõ nét. Thêm vào đó, vòng tròn mực đen như nét cọ bao quanh họ tạo nên cảm giác rất Nhật Bản, và đó cũng là điểm tôi đặc biệt yêu thích. (Kaneshiro)
Khi vẽ manga, tôi luôn nghĩ theo hướng chuyển động như anime, nhưng với một illustration đơn lẻ như thế này, tôi phải chú trọng nhiều hơn vào cách sắp xếp nhân vật và cân bằng tổng thể để tạo thành một hình ảnh hoàn chỉnh — vì vậy tôi vẽ với cảm hứng từ các buổi chụp hình và cover tạp chí. Một phần tạo nên “chất” Blue Lock chính là không khí kiểu death-game kết hợp với cảm giác chuyển động. Vì vậy, tôi vẽ mỗi nhân vật như một “người thách đấu”, đầy năng lượng và màu sắc, với Kaiser đứng chắn như boss, còn Ego đặt phía sau như người giám sát toàn bộ hệ thống “Blue Lock”. Từ đó, tôi hoàn thiện illustration mang đậm tinh thần death-game. (Nomura)
Yoichi Isagi
Vì là nhân vật chính, tôi cố ý xây dựng cậu ấy hoàn toàn trái ngược với hình ảnh của một “egoist”. Cậu sống bằng cách kìm nén cái tôi, tuân theo kỳ vọng của người khác, theo chuẩn mực xã hội, theo nhu cầu của tập thể — như một học sinh cấp ba bình thường mà bạn có thể bắt gặp ở bất cứ đâu. Nhưng ngay khi bước vào “Blue Lock”, cậu bắt đầu nhận ra cái tôi của mình, nắm lấy ý chí riêng, ghi bàn với vai trò tiền đạo, và từng bước tự định hình cuộc đời. Cậu chính là hình mẫu lý tưởng cho một nhân vật chính trong một câu chuyện xoay quanh “egoism”. (Kaneshiro)
Là nhân vật trung tâm, tôi giữ thiết kế của cậu ấy đơn giản và trung tính. Nhưng ngoài ra, tôi muốn cậu ấy là nhân vật có biên độ thể hiện rộng nhất — thể hiện rõ nhất sự đối lập giữa vẻ dễ thương của một học sinh và cái tôi mãnh liệt bên trong. Bình thường mà không hề tầm thường. Nhìn giản dị nhưng lại không hề đơn giản. Hai chỏm tóc nhỏ trên đầu chính là dấu hiệu cho nét “dễ thương” của cậu ấy. (Nomura)
Rin Itoshi
Tôi muốn tạo ra một người em có người anh trai cực kỳ tài năng nhưng lại căm ghét chính anh mình. Cậu rất ngầu, nói năng thô ráp, và gần như không quan tâm đến ai ngoài anh trai (Sae). Nhưng sau lần đầu tiên thua nhân vật chính, trái tim cậu bắt đầu rung động bởi một người khác ngoài anh mình, và dần trở thành một đối thủ thực thụ. Miệng lưỡi có phần “khó ưa”, đôi khi còn lè lưỡi, nhưng thực chất lại là một chàng trai thẳng thắn và đáng mến. (Kaneshiro)
Một “kẻ hủy diệt” luôn toát ra sự sắc lạnh. Nhìn có vẻ vô cảm, nhưng tôi cố tạo cảm giác như cậu đang hướng những lưỡi dao vô hình ra xung quanh. Tuy vậy, vì nhỏ tuổi hơn Isagi, tôi cũng chủ ý vẽ những khoảnh khắc yếu đuối để gợi lên nét “em trai” rất thật. Em trai có 5 sợi mi dưới, còn anh trai là 6. (Nomura)
Seishiro Nagi
Một chàng trai lười biếng, gần như không có động lực — cho đến khi bước vào “Blue Lock”, nhận ra bóng đá thú vị đến mức nào, và khám phá ra tài năng của bản thân, từ đó dần “nóng lên”. Cậu là một thiên tài mang trong mình hình mẫu lý tưởng cá nhân của tôi — kiểu người mà tôi từng nghĩ “giá mà có thể sống như vậy”. Nói đơn giản, đó là một thiên tài với năng lực vượt trội, nhưng cũng “khó chiều” vì chẳng có gì khiến cậu thấy thật sự đáng để cố gắng. (Kaneshiro)
Một thiên tài ngây thơ, đồng thời cũng giống như một “đứa trẻ to xác”. Cậu mang trong mình kiểu sáng tạo không gì có thể kìm giữ — lối chơi như không trọng lực — và dù sở hữu chiều cao nổi bật, tôi vẫn vẽ cậu với cảm giác hoàn toàn nhẹ bẫng. Ánh mắt lúc nào cũng lơ đãng ấy, có lẽ chỉ đơn thuần là phản ánh sự lười biếng của cậu. (Nomura)
Meguru Bachira
Cậu được tạo ra từ ý tưởng về một nhân vật mà chỉ cần nhìn thôi đã thấy thú vị. Cậu tin tưởng nhân vật chính hơn bất kỳ ai, và là kiểu người sinh ra để chơi bóng đơn thuần vì niềm vui. Với tất cả những ai mang trong mình một “con quái vật” trong tim — hãy trở thành bạn của cậu ấy. (Kaneshiro)
Cậu là người đồng hành với Isagi, người thực sự thấu hiểu cậu ấy. Bề ngoài, cậu giống một cậu bé vui vẻ, tinh nghịch — nhưng thực chất lại là người trưởng thành nhất. Tự do, linh hoạt, với biểu cảm và lối chơi thay đổi trong chớp mắt — nhìn từ góc nhìn của Isagi, cậu luôn mang đến cảm giác rất cuốn hút. Vì vậy tôi vẽ Bachira như một người mà Isagi có thể hoàn toàn tin tưởng. Mỗi khi bóng đến chân cậu, luôn có cảm giác như sắp có điều gì đó xảy ra — nên tôi đặc biệt chú trọng thể hiện được cảm giác ấy một cách thuyết phục. (Nomura)
Hyoma Chigiri
Cậu ra đời từ mong muốn tạo nên một nhân vật vừa cực kỳ nhanh — vừa cực kỳ ngầu. Nhưng cậu mang trong mình chấn thương chân nghiêm trọng trong quá khứ, bước vào “Blue Lock” cùng nỗi sợ chạy. Sau khi gặp nhân vật chính, tìm ra cái tôi của mình và “thức tỉnh”, cậu trở thành một trong những nhân vật bùng nổ nhất của Blue Lock. (Kaneshiro)
Người nhanh nhất — đúng nghĩa “Idaten”. Thoạt nhìn có thể hơi giống con gái, nhưng tôi cố ý vẽ để vẫn thể hiện rõ khí chất nam tính. Cậu có tính cạnh tranh mạnh mẽ và tin hoàn toàn vào năng lực, sẵn sàng thách thức cả tiền bối — nhưng đồng thời cũng rất quan tâm đến đồng đội, và là kiểu người biết giữ khoảng cách vừa phải trong các mối quan hệ. (Nomura)
Michael Kaiser
Tôi tạo ra nhân vật này với ý tưởng về một “siêu đối thủ” — về cơ bản là phiên bản nâng cấp của nhân vật chính. Cậu coi bản thân như một con người tồi tệ, nên việc đánh bại một người tử tế lại mang đến cảm giác khoái chí đến mức khó cưỡng. Một nhân vật rất, rất kỳ lạ. Dù ở cùng đội với nhân vật chính, cậu vẫn tranh bóng, coi thường, thậm chí nổi nóng — nói theo cách nào đó, cậu cũng khá “buồn cười” theo kiểu riêng. (Kaneshiro)
Tôi luôn vẽ cậu với hình ảnh như một bức tường lớn chắn trước Isagi. Lúc thì mang sắc thái như một diễn viên trên sân khấu, lúc lại như một đối thủ lâu năm — tôi thể hiện cậu như một nhân vật luôn đi trước Isagi một hoặc hai bước, sở hữu sức hút và tài năng chẳng khác nào một “nhân vật chính” khác. (Nomura)
Jinpachi Ego
Một người đàn ông tóc bát úp, đeo kính, người sáng lập “Blue Lock”. Là bộ óc thiên tài đầy ám ảnh, đứng sau những “thí nghiệm bóng đá” áp đặt lên nhân vật chính và các cầu thủ, tất cả nhằm tạo ra tiền đạo xuất sắc nhất thế giới. Ông cũng là một trong những nhân vật đầu tiên tôi nghĩ ra cùng với nhân vật chính khi xây dựng câu chuyện. Đây là nhân vật quan trọng nhất trong Blue Lock. Câu chuyện sẽ dần hé lộ thêm về con người thật của ông, vì vậy hãy tiếp tục theo dõi. (Kaneshiro)
Tôi hình dung cậu ấy như một người trưởng thành có phần “lệch chuẩn”, mang một khí chất rất riêng — chỉ cần xuất hiện và nói một câu thôi cũng đủ khiến bầu không khí xung quanh thay đổi. Cậu nói ra sự thật mà không hề giữ lại điều gì, nên mang đến cảm giác rất đáng sợ, nhưng tôi luôn vẽ một cách cẩn trọng để sự thẳng thắn tuyệt đối ấy — không hề làm dịu đi bất cứ điều gì — vẫn được thể hiện rõ ràng. Lọn tóc nhỏ dựng lên trên đỉnh đầu chính là điểm tạo nên nét cuốn hút cho cậu. (Nomura)
Bonus Picks: Những nhân vật khác được tác giả yêu thích
Shido, Baro, Yugo, Loki, Aiku (Bunny), Sae…… thật lòng mà nói là tất cả. Tôi còn rất nhiều điều muốn khai thác xoay quanh chủ đề “tiền đạo xuất sắc nhất thế giới”, nên sẽ tiếp tục biến Blue Lock trở thành nơi hấp dẫn nhất của bóng đá. (Kaneshiro)
Baro. Đó là nhân vật tôi yêu thích nhất. Năng lượng của tôi luôn tăng lên mỗi khi vẽ cậu ấy. (Nomura)
Những phân cảnh Blue Lock không thể quên, do chính tác giả lựa chọn

Tập 3 (Chương 20) — phân cảnh Chigiri phá bỏ xiềng xích và bắt đầu chạy.
Đó là bóng đá, là chiến đấu, là tinh thần manga đầy táo bạo — và cũng là khoảnh khắc tôi cảm thấy mình đã tìm ra một câu trả lời cho việc Blue Lock thực sự là gì. (Kaneshiro)
Trước đó, Chigiri là một trong những người do dự nhất trong “Blue Lock”, và đây là phân cảnh cậu đối mặt với quá khứ và lần đầu tiên bộc lộ cái tôi của mình trên sân. Trợ lý của tôi đã liên tục kêu “tay em sắp gãy rồi!!” khi vẽ những sợi xiềng ấn tượng đó, và phản hồi từ độc giả lúc ấy cũng rất tuyệt vời. Khi đó, tôi, Kaneshiro-sensei và biên tập đã cùng nói rằng đây chính là khoảnh khắc phải chạm tới trái tim người đọc ngay lập tức — nên đây là một chương truyện khiến tôi nhớ rất nhiều. (Nomura)

Tập 17 (Chương 147) — Isagi ghi bàn quyết định trong trận đấu với U-20 Nhật Bản
Cảm giác nổi da gà vì phấn khích khi đọc manga — chính xác là điều tôi đã trải qua khi nhận được bản hoàn chỉnh từ Nomura-sensei. Tôi thậm chí còn quên mất mình là tác giả gốc của câu chuyện. (Kaneshiro)
Vào thời điểm đó, tôi và Kaneshiro-sensei đã nói với nhau rằng sẽ dốc toàn bộ sức lực vào trận này — với tâm thế “kể cả có kết thúc manga tại đây cũng không sao”. Đó là mức độ quyết liệt mà chúng tôi dành cho trận U-20. Các chương U-20 thường có số trang dài hơn bình thường, nhưng riêng chương này lên tới 30 trang. Một quyết định khá liều lĩnh. Nhưng không có cách nào để cắt ngắn phân đoạn này — nên chúng tôi chỉ có thể dốc toàn lực mà làm. Ngoài một trang hồi tưởng, toàn bộ phần còn lại không có lời thoại, nên mọi thứ đều phải được truyền tải qua hình ảnh. Điều đó cũng đồng nghĩa nó chỉ có thể thành công khi đặt trọn niềm tin vào sức mạnh của hình ảnh. Tôi đã dốc hết mọi thứ để đáp ứng kỳ vọng và tầm nhìn của Kaneshiro-sensei…!! Sau đó tôi đã “quá sức” đến mức kiệt quệ, nên thật lòng không khuyến khích ai làm giống mình, nhưng tôi thật sự rất trân trọng thử thách đó. (Nomura)

Tập 33 (Chương 293) — biểu cảm gào thét dữ dội của Kaiser, đối lập với biểu cảm “nbah” của Ness
“Đúng là… quá xuất sắc.” Một phân cảnh mà chỉ Blue Lock mới có thể tạo nên. (Kaneshiro)

Tập 5 (Chương 37) — Isagi thực hiện cú sút trực tiếp trong trận Team V và vượt qua đối thủ mạnh
Khoảnh khắc Isagi nhìn lại những pha bóng trước đó của mình, rồi tự tay nắm lấy “mảnh ghép” dẫn đến thành công — ngay cả khi là người vẽ, tôi cũng hồi hộp đến nghẹt thở khi thực hiện phân cảnh này. Để cảm xúc mãnh liệt và cái tôi của cậu ấy thực sự bùng nổ, tôi đã cố tình giữ lại cú sút hai trang đôi cho đúng ngày deadline, tự dồn mình vào góc đến phút cuối cùng. Đó là một ký ức mà tôi vẫn nhớ rất rõ. (Nomura)
© Muneyuki Kaneshiro, Yusuke Nomura/KODANSHA
Xem Tất Cả Bộ Sưu Tập




